Hạnh phúc là khi biết cho đi

Thứ Hai, Ngày 26 Tháng 12, 2016, 21:51Đăng bởi: Admin


Khi chiếc xe khách dừng lại trước trại Phong-Bến Sắn-Bình Dương, đặt chân mình lên mảnh đất nơi đây tôi có cảm giác như không gian lắng đọng, khung cảnh yên tĩnh đến lạ thường, đủ để tôi cảm nhận được cái lạnh lẽo nhưng rất mực trong lành và bình yên nơi đây.

 

Sau khi tập trung đầy đủ, chúng tôi được giao nhiệm vụ đến bón cơm cho khoa dưỡng lão nữ. Trên đường đi đến đó, hai bên đường, cây cối xanh tươi nhưng cảnh vật dường như đượm chút buồn và vắng lặng. Thầy dẫn chúng tôi đi, vừa đi thầy vừa làm công tác tư tưởng cho chúng tôi, thầy nói: “các cụ bà ở đây đã lớn tuổi chỉ chờ về thế giới bên kia”. Khi nghe xong câu nói ấy của thầy, tôi thinh lặng cùng mọi người bước tiếp. 

 
Khi dừng chân lại cũng là lúc tôi bước chân qua cánh cửa, mặc dù chuẩn bị trước tâm lí nhưng khi nhìn thấy họ, tôi thần người ra trong ít phút, đảo mắt khắp phòng, tôi nhìn thấy các cụ bà ở những chiếc giường khác nhau, nhưng trên thân thể họ không còn được khỏe mạnh, tóc đã bạc trắng, đôi mắt đã mờ, nhìn những cụ bà nằm co giật, đau đớn từng cơn, tôi cảm nhận được một nỗi đau mà bà đang phải chịu. Tôi bước tiếp, nở nụ cười thật tươi: “ Con chào bà ạ” trước mặt tôi bây giờ là một bà cụ đã lớn tuổi, đôi mắt đã lòa đi và dường như không còn nhìn thấy gì nữa, bà đã mất đi nhận thức, với tấm thân gầy guộc đau đớn nằm trên giường, đến ăn cũng rất khó khăn.
 
 Cầm thìa cháo bón cho bà mà tay tôi không còn giữ vững được nữa, mỗi lần bà ăn, cháo lại trào ra ngoài, tôi lại vội vàng lau đi, mỗi lần như thế tôi run lên vì xúc động, đôi mắt tôi đỏ dần, chỉ biết cúi đầu để che dấu những dòng lệ cảm xúc. Không chỉ có bà mà còn có những bà cụ khác, kế bên cạnh tôi lúc này có một bà cụ năm nay đã 78 tuổi, không còn người thân thích, bà phải vào đây khi tuổi còn rất nhỏ, bà nói bà vào đây đã 60 năm rồi, tôi ngỡ ngàng: “60 năm rồi ư”, chẳng phải người ta thường nói 60 năm cuộc đời đó sao, ôi 60 năm tuổi xuân và sức trẻ, 60 năm để sống và chiến đấu với căn bệnh quái ác.
 
 
Bà luôn mỉm cười, niềm nở chào đón chúng tôi
 
Giọng của bà nhẹ nhàng và đứt quãng, từng câu, từng chữ cứ vang mãi trong tâm trí tôi và đủ để tôi thấu hiểu sự cô đơn, đau đớn đến nhường nào. Điều làm tôi khâm phục ở bà không chỉ có nghị lực sống phi thường, cho dù tay chân không còn nguyên vẹn nhưng bà vẫn không muốn tôi giúp vì bà có thể tự làm được. Tiếp tục cuộc hành trình thăm hỏi và chia sẻ với các cụ bà khác, tôi bước vào căn phòng kế bên, một cụ bà còn đang loay hoay lấy ly nước, tôi bước đến thì ngay lúc ấy, bà cũng nở nụ cười ấm áp, đưa tay nắm lấy tay tôi, tôi đưa tay mình ra và nắm chặt lấy tay bà, bà cười hạnh phúc lắm, một niềm vui ánh lên trong mắt bà, lúc này nhìn bà hiền hậu đến nhường nào.
 
Có nỗi đau nào đau hơn khi chứng kiến từng bộ phận trên cơ thể mình dần dần biến mất, có nỗi đau nào đau hơn khi bị căn bệnh quái ác này hành hạ, và còn có nỗi đau nào đau hơn khi bị người thân ruồng bỏ, bị xã hội kì thị, bị mọi người xa lánh. Lúc này tôi chợt nhận ra một điều vô cùng giản dị: chúng ta lướt qua cuộc sống của nhau, chỉ như một bản nhạc được chơi trong một ngày đầy gió, nhưng âm vang của bản nhạc ấy sẽ vang mãi trong tim mỗi người. 
 
Buổi trưa êm ả trôi đi, tất cả như trốn tránh cái nắng mặt trời. Chiều rồi, đó là tiếng của anh nhóm trưởng đánh thức mọi người dậy để tiếp tục làm công việc của buổi chiều. Chúng tôi lần lượt đến từng khu để trao tận tay những món quà dù chỉ là vật chất bé nhỏ, bằng vài gói bánh khi phải so sánh với sự thiếu thốn trăm bề của mọi người nơi đây, nhưng  nó không chỉ dừng lại ở vật chất mà nó chứa đựng biết bao tình cảm, công sức, sự hi sinh của mọi người trong nhóm để có được những món quà đó.
 
 Nhìn thấy họ cười hạnh phúc khi cầm những món quà trên tay, tôi ước ao cho họ nhiều lắm, một bộ quần áo mới, một bữa cơm ngon và tràn ngập tiếng cười. Có những cụ ông còn hát những bài cải lương dài, cải lương là thể loại nhạc mà tôi không thích nghe, nhưng hôm nay không hiểu vì sao tôi lại chăm chú lắng nghe đến như vậy. Phải chăng vì nó được hát bởi những con người mang trong mình nỗi đau thân xác khôn lường, nỗi đau tâm hồn lại càng khốc liệt và phải chăng cũng vì thế mà qua từng bài hát tôi lại thấy họ nhìn cuộc sống này tích cực hơn, lạc quan hơn.
 
Ông vẫn yêu đời, yêu cuộc sống dù đang phải chịu nỗi đau 
 
 Đến từng phòng, phòng nào cũng vậy, chúng tôi đều nhận đuợc những lời cảm ơn và những lời chúc tốt đẹp của mọi người, có những bàn tay không còn đủ năm ngón nhưng vẫn dơ tay vẫy chào, một hình ảnh mà tôi không thể nào quên được đó là một cụ ông đã lớn tuổi, tay cầm phần quà mà chúng tôi trao gửi, ông cười hạnh phúc lắm, tôi có cảm giác đã lâu lắm rồi ông chưa được cười tươi đến như vậy.
 
Nhìn ông cười, một nụ cười hạnh phúc và hiền hậu, tôi nên cảm thấy buồn, xót xa, tim mình quặn thắt như có ai đó bóp nghẹt, muốn chạy đến một nơi nào đó không có ai nhìn thấy để khóc thật to. Tôi ước mong sao không có bất kì điều gì lấy đi nụ cười hạnh phúc đó. Chào tạm biệt những nụ cười và ánh mắt hiền từ, tôi bước đi mà sao thấy khóe mắt mình cay cay, bước thật chậm để kịp nghe những lời chào tạm biệt của mọi người mà tôi không muốn ngoảnh đầu nhìn lại vì sợ rằng mình không đủ sức để kìm lòng bước đi.
 
Thanh Thủy
 

 





bài viết mới nhất

Tổng hợp những kinh nghiệm chọn mua Chả Bò Đà Nẵng

Tổng hợp những kinh nghiệm chọn mua Chả Bò Đà Nẵng

Tìm được nơi bán chả bò ngon với mức giá hợp lý là những kinh nghiệm mua món chả nò Đà Nẵng khi bạn muốn mua về dùng hoặc làm quà biếu. cùng diemhendulich.net tìm nhiều những câu hỏi sau nha!
Tại sao có những người bạn dù thân bao năm nhưng có thể tuyệt giao trong 1 ngày?

Tại sao có những người bạn dù thân bao năm nhưng có thể tuyệt giao trong 1 ngày?

Tình bạn chân chính, không cần những lời hoa mỹ đến bào chữa hay cứu vãn, mà chỉ cần lúc quan trọng họ có thể giơ một tay ra giúp đỡ. Những người suốt ngày vây quanh bạn, cùng bạn đi ăn đi uống, nhậu nhẹt, vui chơi, xem phim, ca hát... chưa chắc là bạn chân chính.
14 câu nói của mẹ Thông Thái giúp con nghe răm rắρ mà không cần la mắng

14 câu nói của mẹ Thông Thái giúp con nghe răm rắρ mà không cần la mắng

Nhiều mẹ hay có thói quen la mắng con và nghỉ con mình sẽ sợ khi nghe những lời lớn tiên đó. Nhưng thật ra bé vẫn chưa hiểu được bạn đang nói gì vì thể hãy áp dụng 14 câu nói sau sẽ làm cho con bạn nghe lời bạn hơn nhé!
Top 4 quán bún bò ngon nên ghé thưởng thức khi Du lịch Đà Lạt

Top 4 quán bún bò ngon nên ghé thưởng thức khi Du lịch Đà Lạt

4 địa chỉ bán bún bỏ ngon nhất Đà Lạt, Nếu đã đến đây phải ăn cho được nhé! cùng Ẩm thực sài gòn xem đó là những quán bún bò nào nhé!
Top 3 nơi bán lạp xưởng tươi ngon ở Bình Dương dùng ăn và biếu!

Top 3 nơi bán lạp xưởng tươi ngon ở Bình Dương dùng ăn và biếu!

Ở Bình Dương khu vực Tp Thủ Dầu Một, Dĩ An, Thuận An, Tân Uyên muốn mua lạp xưởng để dùng hoặc biếu tặng thì địa chỉ nào là uy tính và đảm bảo chất lượng? Cùng diem hen du lich khám phá những địa chỉ nào ngon nhé
Đến Đà Lạt phải ăn qua bún bò bốc khói - Đoàn Viên

Đến Đà Lạt phải ăn qua bún bò bốc khói - Đoàn Viên

Nếu đã đi du lịch Đà Lạt, bạn chưa ghé thưởng thức tô bún bò bốc khói - Đoàn Viên là 1 thiếu sót lớn! Cùng diemhendulich.net tìm hiểu giá và địa chỉ quán để ghé dùng qua một lần nhé!
loading...